bỗng dưng em tự hỏi

Bỗng dưng em tự hỏi người em lấy sẽ là người thế nào ?

Chắc không lãng mạn như anh số 1, không chu đáo như anh số 2

Bỗng dưng em muốn lấy đàn ông châu Âu. Em thích nhà có những đứa trẻ da trắng, tóc đen và mắt màu hạt dẻ.  Đàn ông châu Âu thì sẽ đẹp và lãng mạn. Chồng em sẽ mua hoa cho em, không phải lễ Tình nhân, không phải kỷ niệm ngày cưới, chỉ là một ngày anh ấy chợt nhớ em vào một chiều không tên nào đấy. Rồi ra khỏi xe thì mở cửa xe cho em, vào quán ăn thì sẽ kéo ghế cho em, đón em mỗi chiều bằng một nụ hôn và biết chúc em ngủ ngon mỗi khi em chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.

Đàn ông châu Âu thì sẽ dân chủ và sòng phẳng, khi em nấu ăn thì lo lau nhà, khi em rửa chén thì sẽ dỗ con khỏi khóc. Sẽ "share" với em việc nhà, sẽ "share" với em việc nước, "share" luôn với em cái hóa đơn tiền điện, tiền xăng, tiền nước, tiền nhà. Nhưng nhất định không share thẻ tín dụng, không share tài khoản ngân hàng. Sẽ ký giấy kết hôn nhưng phải ký trước hợp đồng phân chia tài sản "nhỡ đâu có ly hôn"…

Bỗng dưng em muốn lấy đàn ông Nam Mỹ. Đàn ông Nam Mỹ thì sẽ phong lưu và nóng bỏng. Em sẽ hạnh phúc như một người đàn bà đích thực. Đàn ông Nam Mỹ thì hẳn sẽ nhảy rất đẹp, môi sẽ rất ướt át và mắt thì rất tình. Sẽ để em uống bia bất kỳ lúc nào em thích. Sẽ động viên em khiêu vũ bất kỳ khi nào em có hứng. Cuộc sống của em sẽ kéo dài hoài trong những chuỗi ngày hội hè không dứt, không có ngày nào là ngày lặp lại.

Đàn ông Nam Mỹ thì sẽ đa tình. Sẽ làm em hạnh phúc nhưng lại hạnh phúc với những người đàn bà khác. Sẽ chán em ngay như chán một buổi party. Sẽ thích sống đời sống phiêu lưu của một gã lãng du, chỉ còn để lại em cô đơn và lạnh với những đứa trẻ con trong ngôi nhà lúc có lúc không hơi ấm của đàn ông.

Cuối cùng em nghĩ em nên lấy đàn ông Việt Nam truyền thống. Đàn ông Việt Nam truyền thống thì sẽ không bắt em share tiền nhà, tiền điện, tiền xăng. Sẽ không bắt em ký giấy chia tài sản ngay ngày đăng ký kết hôn. Đàn ông Việt nam sẽ vui khi em ngoan ngoãn giả vờ say khi chỉ vừa uống được nửa ly bia (nhưng lấy làm tự hào khi mình uống được 1 két), sẽ giận em ra mặt khi em lả lướt dancing, sẽ ngấm ngầm vui khi vợ anh rụt rè như một cô bé, (nhưng lại lấy đó làm cớ để vui vẻ với những đàn bà khác).

Đàn ông Việt Nam sẽ share với em thẻ tín dụng, share với em tài khoản ngân hàng nhưng bỏ mặc em với hàng tá công việc nội trợ không tên sau một ngày ngập đầu trong công việc. Đàn ông Việt Nam thì sẽ thương em, thương con em thật nhiều nhưng không bao giờ có hoa, chẳng có quà, đến cả lời chúc sinh nhật em cũng quên nốt. Đàn ông Việt Nam thì thành đạt này, giỏi giang này nhưng lại để em ngày này qua tháng nọ thở dài ngao ngán bên mâm cơm lạnh ngắt "Tối nay anh nhậu làm ăn, đừng chờ…"

Em có thể "share" những thứ cơm áo gạo tiền nhưng đừng sòng phẳng và toan tính với em như thể hôn nhân là một bản hợp đồng.

Em sẵn lòng bỏ qua những giây phút xao lòng nhưng đừng để em sống hoài trong những chuỗi ngày ghen tuông không lối thoát.

Em sẽ ngoan, (hoặc ít nhất là em sẽ giả vờ ngoan ) nhưng em không muốn sống như một nô lệ, trong nhà bếp và trong phòng ngủ, chỉ biết phục tùng, và chỉ biết thế thôi…

Em không cần hoa, em không cần quà, em sẽ tự mở cửa xe và kéo ghế, chỉ cần ai đó hiểu rằng em rất cô đơn.

Biết làm thế nào nhỉ? Em thích châu Âu lãng mạn, em thích Nam Mỹ gợi tình mà lại thích Việt Nam đầy trách nhiệm…

Bỗng dưng em tự hỏi, bao giờ em mới gặp được người em muốn lấy làm chồng?…

Advertisements

shopaholic

Tự nhiên con Chi đang coi tivi cái xoay qua bảo: "Giờ em chẳng nhớ mặt chị lúc để tóc dài là như nào nữa…?"  hà hà…Bữa đi họp lớp, mọi người nhìn không ra luôn, ai cũng khen nhìn cute, nhìn trẻ, dễ thương, soang trọng blah blah blah  Tự dưng trước tết đi cắt kiểu bob.  Thấy hợp.  Giờ chẳng muốn để tóc dài nữa.  Cơ mà cũng tiếc.  Để tóc dài cho trai nó vuốt.  Giờ cắt ngắn hi vọng không bị ế huhuhu…

Rảnh vô đối.   Đọc shopaholic.  Ta nói….như tìm thấy mình trong truyện.  Có thể mình chưa tới nỗi nặng như nó nhưng mà…hiện thời thì…

OK. Don’t panic. Don’t panic. It’s only a VISA bill. It’s a piece of paper; a few numbers. I mean, just how scary
can a few numbers be?

It’ll be about… £200. Three hundred, maybe. Yes, maybe three hundred. Three-fifty max.

Don’t panic! I yell internally. The key is not to panic.  Just read each entry slowly, one by one. I take a deep
breath and force myself to focus calmly, starting at the top.
WH Smith (well, that’s OK. Everyone needs stationery)
Boots (ditto)
Specsavers (essential)
Oddbins (bottle of wine – essential)
Our Price (Our Price? Oh yes. The new Charlatans
album. Well, t had to have that, didn’t I?)
Bella Pasta (supper with Caitlin)
Oddbins (bottle of wine – essential)
Esso (petrol doesn’t count)
Quaglino’s (expensive – but it was a one-off)
Pret Manger (that time I ran out of cash)
Oddbins (bottle of wine – essential)
Rugs to Riches (what? Oh yes, the rug. Stupid rug)
La Senza (sexy underwear for date with James)
Agent Provocateur (even sexier underwear for date with James. Huh. Like I needed it)
Body Shop (that skin brusher thing which I must use)
Next (fairly boring white shirt – but it was in the sale)

(rồi, y chang ta luôn…Chưa tới giữa tháng mà ta cũng có thể lẩm nhẩm sơ sơ thế này:
Charles & keith (gladiator sandals.  Essential.  I need new shoes)
La Senza (It’s on sale, 3 bras just 780k.  I can’t resist)
Eveydaymineral (essential)
Pizza Hut (Duong’s birthday – It’s a must)
Kuru kuru sushi ( My sis rarely asks me to eat out.  I was so happy when she asked to eat there.  Besides, she didn’t eat anything whole day.)

Cái cảnh con Rebecca bỏ ra 20$  chạy như điên còn hơn người ta có việc chạy đi thăm vợ đang đẻ chỉ để mua 1 cái scarf thì y chang như nó. hic hic. Lời người bạn vẫn còn quẩn quanh trong đầu nó: "Có gì mà gấp vậy?  Những thứ Thảo thích thì vẫn còn ở đó cho Thảo mà, không ai tranh với Thảo.  Người ta đâu dư tiền dữ vậy…"  hix.  nhưng nó vẫn phát rồ.  Mỗi khi thích thứ gì là nó mua đặng được mới thôi, có khi còn điên cuồng mua cả collection, dù chẳng để làm gì…

Very slowly, I take the dark green box out of the bag, remove the lid and unfold the tissue paper. Then,
almost reverentially, I lift up the scarf. It’s beautiful.  It’s even more beautiful here than it was in the shop.

oy, đọan này tả thực quá đi mất.  Đó là giây phút nó thích nhất, nó enjoy nhất mỗi khi đem một món gì về nhà.  mở từng lớp 1, ngắm nghía sự hòan thiện của một sản phẩm cả từ cái túi đựng, tới cái hộp…It’s perfect.  Chưa bao giờ nó nghĩ nó hoang phí tiền bạc nha.  Nó thích những thứ hòan hảo.  Chất lượng phải vượt trội, thiết kế phải hấp dẫn, sang trọng, dễ thương…whatever.  Khi đi mua sắm, hiếm khi nó có chủ đích nhất định, ai hỏi nó cần gì, nó kiếm gì nó cũng không biết.  Nó chỉ biết là khi thấy món nào nó muốn mua là nó biết ngay, y như love @ first sight vậy, trong đâu nó sẽ văng vẳng lên tiếng nói: "This is it" , tiếng nhạc, hay tiếng chuông gì đó…Tóm lại, khi thấy thì nó sẽ biết rằng mình có muốn món đồ đó hay không.  Và khi nó đã muốn rồi thì…  Dĩ nhiên những thứ mà nó muốn không hề rẻ.  nó nghĩ: phải rồi, tiền nào của đó.  nên nó chẳng tiếc. " The thing is, I remind myself, buying cheap is actually a false economy. It’s much better to spend a little more and make a serious purchase that’ll last a lifetime."  Yeah, That’s my point.  nó thì chẳng tiếc nhưng má nó lại khác á nha.  Dù bi giờ tiền do tự nó earn đi nữa thì tình hình cũng chẳng khác mấy…

‘That’s a nice skirt!’ she says, looking at me as though for the first time. ‘Where’s that from?’
‘DKNY,’ I mumble back.
‘Very pretty,’ she says. ‘Was it expensive?’
‘Not really,’ I say without pausing. ‘About fifty quid.’
This is not strictly true. It was nearer a hundred and fifty. But there’s no point telling Mum how much.
things really cost, because she’d have a coronary. Or, in fact, she’d tell my dad first – and then they’d both have coronaries, and I’d be an orphan. So what I do is work in two systems simultaneously. Real Prices and Mum Prices. It’s a bit like when everything in the shop is 20 per cent off, and you walk around mentally reducing everything, After a while, you get quite practised. The only difference is, I operate a sliding-scale system, a bit like income tax. It starts off at 20 per cent (if it really cost £20, I say it cost £16) and rises up to… well, to 90 per cent if necessary. I once bought a pair of boots that cost £200, and I told Mum they were £20 in the sale. And she believed me.

Thi gây tê gai Spix

Sáng làm biếng lắm nhưng nghĩ đi nghĩ lại…thôi thì cố gắng lên trường chút vậy.  Thi cho rồi…
Đã khoá sổ rồi ấy chứ.  nhưng có thầy Lánh chống lưng nên có thể bổ sung sau.  Sướng…Sao mà sướng?
1.  Vì có thể bổ sung điểm
2.  Vì thay vì người ta phải có bệnh nhân – gây tê gai –  nhổ cho ra R6.  Thế mới có điểm.  Đằng này bệnh nhân nằm sẵn.  Chỉ gây tê rồi thầy nhổ.  Vậy cũng có điểm heheh.
3.  Vì thầy rất dể chịu  (Cơ mà bữa nay thầy cũng hơi bị khó ở…)
Vừa rút kim ra, bệnh nhân tê ngay.  Thầy cho 8 rưỡi. tuy là bị la vì đeo vòng nhưng cô Cúc đỡ cho rằng: "Chắc nó đeo từ bé để cho tròn".  Hớn hở đi khoe.  Khoe xong bị so bì quá chừng hức hức….  Cái đồ cùi bắp mà hên vậy?  CHưa bao giờ nó gây tê gai trong đời.  Đây là lần đầu tiên cũng là lần thi hixx hixx…Thậy anh hùng dũng sĩ…hên không biến thành "liệt sĩ".  Trong khi mấy đứa chinh chiến bao năm,  thi chỉ có 8 điểm, thầy còn doạ chia đôi vì thầy đứng chỉ – con Dương,  hoặc như con Cơ,  gây tê mà bệnh nhân hổng thèm tê, thầy khỏi cho điểm luôn…
Vui ghia. 
Vui lắm.

beauty routine

Dạo này da dẻ cứ như da em bé…thích thật!  sờ cũng sướng mà ngắm cũng sướng….Phải chơi tổng tiến công mới được vậy đoá. 

đầu tiên là sau khi đi Đà Lạt về, da bị dị ứng lạnh nên khô tróc ra…huhuhuhu.  tức quá là tức…Đợi lột hết đám da xấu xí ấy, em quyết định quay trở về với thiên nhiên. 

Sớm mơi, trước khi đi học.  Em hok makeup bằng traditional makeup nữa, mà chuyển qua mineral makeup.  Mê tít luôn.  Không bi cakey.  Da cứ ửng ửng hồng cả ngày, cũng không cần phải dặm lại.  Zai cứ dòm hoài háhá…bi giờ em sẽ tiếp tục grow up cái mineral collection của em cho thành khỗng lồ luôn.  Em đặc biệt mê mẩn với các thể loại blush.  Cứ blush là em dớt.

Trưa về,  cứ cách bữa là em đắp mask cao bí đao.  1 quá bí đao cỡ 500gr gọt vỏ, cắt miếng bằng dao tre (hok chơi đồ kim loại đụng vô nó, nó sẽ không work), cho vào nồi đồng, đổ 1500ml rượu trắng và 1000ml nước vào
đun cho đến khi nát nhừ rồi đổ ra rá tre có lớp vải mỏng để lọc lấy nước cốt,  cho tiếp 500gr mật ong cô thành cao.  Xong.  Để tủ lạnh xài dần.  rửa mặt, da khô khô mới apply cái này vì nó kị nước hic hic..Ta nói, chỉ dùng có 2 lần mụn miếc thâm nám nó giảm hẳn…

Tới tối,  hok còn đi đâu.  mới đầu em định xay đậu xanh tách vỏ thành bột để trộn nước rửa mặt thôi.  Nhưng lần đầu em hok bik, em lấy hơi bị nhiều,  không biết làm gì thế làm em tắm.  Nó giống như scrub á.  Tắm xong,  từ đầu tới chân mịn ơi là mịn.  Nhưng em tự nhủ: moá, đồ ăn.  Người nghèo hok có mà ăn mình lấy đi rửa mặt là quá đáng lắm rồi.  Nay đem tắm nữa thì thật là tội lỗi nên em quyết là tuần chỉ tắm kiểu đó 1 lần thôi…Dù đậu xanh rẻ rề.  Em cứ xay cả kí, bỏ tủ lạnh xài dần.  Sau khi sạch sẽ,  em đắp mask cao sâm.  Cách làm thế này:
–  Hồng sâm loại 1( khoảng 40-50g/củ, nhìn giống hình người có 2 tay 2 chân) 1 củ
-Đương quy 200g
-Hoài sơn 200g
-Hoàng sâm( loại sâm có màu vàng nhạt, dẻo và chỉ có 2 rễ chân, giá khoảng 600k/kg) 200g
-Rượu nếp 300 ml
– Men rượu cần 400ml
Các nguyên liệu trên dùng dao cầu hoặc dao inoc thái thật mỏng, sau đó cho vào ủ với men rượu cần khoảng 4-5h, sau đó cho rượu nếp vào đun nhỏ lửa, khi các nguyen liệu nở bung thì cho thêm 3 chén con nước vào đun như sắc thuốc Bắc uống trong 2h, nước còn lấp xấp thì đổ ra rổ tre mài nhuyễn lúc còn nóng. Lưu ý là khi nguyên liệu khô thì thái bằng dao gì cũng được nhưng đã đun trên lửa rồi thì cũng không đụng đồ kim loại. KHi đã mài xong thì cho lên bếp cô đặc lại rồi để nguội, bỏ vô tủ lạnh xài dần. khi apply, apply một lớp, massage mặt, để nó khô, không để bã bít lỗ chân lông, rùi apply thêm một lớp nữa.  30′-1 tiếng sau rửa mặt. Cái này nó làm cho mặt em càng ngày càng trắng hồng nè.  thix còn hơn cao bí đao nữa…sau khi đắp mask xong, em thoa một lớp toner rau dấp cá.  500g rau dấp cá + 200ml rượu trắng, xay nhuyễn, lọc.  rồi đổ vô cái bình không, đổ thêm 200ml rượu + 2 muỗng dầu olive nữa.  Để 1 tuần.  mỗi khi xài lắc đều.  một chai như vậy xài cũng cả năm.  Mới apply lên hơi nhờn do dầu olive, nhưng để lát nó khô.  Đi ngủ tới sáng dậy thì vài 3 ngày mụn giảm hẳn luôn.  Như có magic à…

bi giờ cái tủ lạnh trên lầu toàn để chứa đồ phục vụ cho nhan sắc tàn tạ của em mà thôi: nào là bột đậu xanh, nào là cao sâm, cao bí đao, nào là toner dấp cá, nào là chagrin valley soaps, nào là các thể loại lip balm, dầu olive, hand cream….bố em cũng lắc đầu.  Trước khi muốn ăn uống gì cũng hỏi: "cái này có ăn được không?"  Vì có bữa em để aloe vera,  bố em tưởng rau câu, đem ra ăn đắng lè lưỡi :))  em đang kiếm cái thùng nào to to để chứa cái makeup collection của em.  chứ bi giờ để vô mấy cái túi hộp cao cao, mấy cái thùng nhỏ nhỏ tùm lum tà la…muốn qui về một mối hix hix…