Tự nhiên con Chi đang coi tivi cái xoay qua bảo: "Giờ em chẳng nhớ mặt chị lúc để tóc dài là như nào nữa…?"  hà hà…Bữa đi họp lớp, mọi người nhìn không ra luôn, ai cũng khen nhìn cute, nhìn trẻ, dễ thương, soang trọng blah blah blah  Tự dưng trước tết đi cắt kiểu bob.  Thấy hợp.  Giờ chẳng muốn để tóc dài nữa.  Cơ mà cũng tiếc.  Để tóc dài cho trai nó vuốt.  Giờ cắt ngắn hi vọng không bị ế huhuhu…

Rảnh vô đối.   Đọc shopaholic.  Ta nói….như tìm thấy mình trong truyện.  Có thể mình chưa tới nỗi nặng như nó nhưng mà…hiện thời thì…

OK. Don’t panic. Don’t panic. It’s only a VISA bill. It’s a piece of paper; a few numbers. I mean, just how scary
can a few numbers be?

It’ll be about… £200. Three hundred, maybe. Yes, maybe three hundred. Three-fifty max.

Don’t panic! I yell internally. The key is not to panic.  Just read each entry slowly, one by one. I take a deep
breath and force myself to focus calmly, starting at the top.
WH Smith (well, that’s OK. Everyone needs stationery)
Boots (ditto)
Specsavers (essential)
Oddbins (bottle of wine – essential)
Our Price (Our Price? Oh yes. The new Charlatans
album. Well, t had to have that, didn’t I?)
Bella Pasta (supper with Caitlin)
Oddbins (bottle of wine – essential)
Esso (petrol doesn’t count)
Quaglino’s (expensive – but it was a one-off)
Pret Manger (that time I ran out of cash)
Oddbins (bottle of wine – essential)
Rugs to Riches (what? Oh yes, the rug. Stupid rug)
La Senza (sexy underwear for date with James)
Agent Provocateur (even sexier underwear for date with James. Huh. Like I needed it)
Body Shop (that skin brusher thing which I must use)
Next (fairly boring white shirt – but it was in the sale)

(rồi, y chang ta luôn…Chưa tới giữa tháng mà ta cũng có thể lẩm nhẩm sơ sơ thế này:
Charles & keith (gladiator sandals.  Essential.  I need new shoes)
La Senza (It’s on sale, 3 bras just 780k.  I can’t resist)
Eveydaymineral (essential)
Pizza Hut (Duong’s birthday – It’s a must)
Kuru kuru sushi ( My sis rarely asks me to eat out.  I was so happy when she asked to eat there.  Besides, she didn’t eat anything whole day.)

Cái cảnh con Rebecca bỏ ra 20$  chạy như điên còn hơn người ta có việc chạy đi thăm vợ đang đẻ chỉ để mua 1 cái scarf thì y chang như nó. hic hic. Lời người bạn vẫn còn quẩn quanh trong đầu nó: "Có gì mà gấp vậy?  Những thứ Thảo thích thì vẫn còn ở đó cho Thảo mà, không ai tranh với Thảo.  Người ta đâu dư tiền dữ vậy…"  hix.  nhưng nó vẫn phát rồ.  Mỗi khi thích thứ gì là nó mua đặng được mới thôi, có khi còn điên cuồng mua cả collection, dù chẳng để làm gì…

Very slowly, I take the dark green box out of the bag, remove the lid and unfold the tissue paper. Then,
almost reverentially, I lift up the scarf. It’s beautiful.  It’s even more beautiful here than it was in the shop.

oy, đọan này tả thực quá đi mất.  Đó là giây phút nó thích nhất, nó enjoy nhất mỗi khi đem một món gì về nhà.  mở từng lớp 1, ngắm nghía sự hòan thiện của một sản phẩm cả từ cái túi đựng, tới cái hộp…It’s perfect.  Chưa bao giờ nó nghĩ nó hoang phí tiền bạc nha.  Nó thích những thứ hòan hảo.  Chất lượng phải vượt trội, thiết kế phải hấp dẫn, sang trọng, dễ thương…whatever.  Khi đi mua sắm, hiếm khi nó có chủ đích nhất định, ai hỏi nó cần gì, nó kiếm gì nó cũng không biết.  Nó chỉ biết là khi thấy món nào nó muốn mua là nó biết ngay, y như love @ first sight vậy, trong đâu nó sẽ văng vẳng lên tiếng nói: "This is it" , tiếng nhạc, hay tiếng chuông gì đó…Tóm lại, khi thấy thì nó sẽ biết rằng mình có muốn món đồ đó hay không.  Và khi nó đã muốn rồi thì…  Dĩ nhiên những thứ mà nó muốn không hề rẻ.  nó nghĩ: phải rồi, tiền nào của đó.  nên nó chẳng tiếc. " The thing is, I remind myself, buying cheap is actually a false economy. It’s much better to spend a little more and make a serious purchase that’ll last a lifetime."  Yeah, That’s my point.  nó thì chẳng tiếc nhưng má nó lại khác á nha.  Dù bi giờ tiền do tự nó earn đi nữa thì tình hình cũng chẳng khác mấy…

‘That’s a nice skirt!’ she says, looking at me as though for the first time. ‘Where’s that from?’
‘DKNY,’ I mumble back.
‘Very pretty,’ she says. ‘Was it expensive?’
‘Not really,’ I say without pausing. ‘About fifty quid.’
This is not strictly true. It was nearer a hundred and fifty. But there’s no point telling Mum how much.
things really cost, because she’d have a coronary. Or, in fact, she’d tell my dad first – and then they’d both have coronaries, and I’d be an orphan. So what I do is work in two systems simultaneously. Real Prices and Mum Prices. It’s a bit like when everything in the shop is 20 per cent off, and you walk around mentally reducing everything, After a while, you get quite practised. The only difference is, I operate a sliding-scale system, a bit like income tax. It starts off at 20 per cent (if it really cost £20, I say it cost £16) and rises up to… well, to 90 per cent if necessary. I once bought a pair of boots that cost £200, and I told Mum they were £20 in the sale. And she believed me.